10 năm chua chát lấy chồng bệnh tật, tôi lao vào cậu trai trẻ tìm niềm vui, sau 1 đêm nồng nàn nghe câu hỏi đầu tiên của người tình mà chết lặng

Gia đình cô nghèo, nghèo đến mức bố mẹ cô định gửi hai đứa em út của cô làm con nuôi vì sợ không đủ khả năng chăm sóc. Nhưng rồi nghĩ đến việc phải sống xa con cái, nghĩ đến số phận con cái phải sống với người lạ, bố mẹ cô đã dừng lại. Dù khó khăn đến đâu, bạn cũng phải cố gắng hết sức để chăm sóc con cái. Khi đó, tôi là chị cả trong gia đình. Nhìn bố mẹ chỉ dám ngủ 4 tiếng cả ngày mà lòng tôi đau xót. Nhưng cô không biết làm gì ngoài việc giúp đỡ bố mẹ công việc đồng áng. Ở ngôi làng nhỏ này, không có gì kiếm được tiền. Trong ước mơ của mình, tôi cũng mong có thể giúp đỡ bố mẹ và giúp các con thoát nghèo.

Thank you for reading this post, don't forget to subscribe!

Cô ấy 18 tuổi, một cô gái quê mùa nhưng rất xinh đẹp và trắng trẻo. Không hiểu sao làn da của các cô gái làm nghề nông lại mịn màng, mát rượi, không hề bị nứt nẻ chút nào. Mọi người đều nói rằng cô ấy được Chúa yêu thương, đó là lý do. Nếu chịu khó, chịu khó như tôi thì chỉ lấy được người chồng tốt thôi. Ai biết…

Sau 10 năm cay đắng lấy chồng bệnh tật, tôi lao vào chàng trai tìm kiếm niềm vui.  Sau một đêm say đắm, tôi chết lặng khi nghe câu hỏi đầu tiên của người yêu - Ảnh 1Ảnh minh họa: Internet

Cô được một người họ hàng mai mối để trở thành vợ anh. Gia đình anh giàu có và khá giả nên mọi người đều khuyên cô nên nhận lời cưới anh càng sớm càng tốt. Cô chỉ đơn giản nghĩ rằng nếu cưới anh, có thể cô sẽ giúp được bố mẹ và các con thoát nghèo. Cô đồng ý dù chưa gặp anh lần nào.

Khi đón cô dâu, nhà gái có cơ hội được làm quen với chú rể. Đó cũng là lần đầu tiên cô gặp chồng mình. Chú rể và đại tá trông yếu đuối với khuôn mặt tái nhợt. Cô bắt đầu mơ hồ hiểu tại sao nhà chồng lại chọn cô làm con dâu dù cô xuất thân từ một gia đình nghèo và không được học hành đầy đủ. Nhưng có vẻ như chẳng ai quan tâm đến điều cô quan tâm, bởi lễ vật nhà trai mang đến đã bao trùm tất cả.

Đêm tân hôn, nhìn người chồng yếu đuối, đến thở cũng khó khăn, cô lén lau nước mắt, mỉm cười đến gần chăm sóc anh. Nghĩ mình cũng hiền lành như vẻ ngoài của mình, anh cố ép mình mắng cô:

-Đã là vợ anh thì em đừng mơ tưởng đến ai nữa. Dù anh có yếu đuối thì anh cũng sẽ không cho em cơ hội đi theo một chàng trai khác.

Cô choáng váng khi anh nói vậy. Và cuộc hôn nhân đầy đau khổ về mặt tinh thần của cô bắt đầu.

Mẹ chồng tôi luôn trêu chọc tôi. Cô ấy làm việc chăm chỉ từ sáng đến tối. Tưởng rằng làm con dâu nhà giàu thì phải giàu có, đủ mặc, nhưng nhìn cô, chắc ai cũng sợ làm con dâu nhà giàu. Chồng cô chỉ là chồng cô trên danh nghĩa, luôn nhìn cô như kẻ thù. Cô chăm sóc anh hết lòng, chu đáo nhưng anh chưa bao giờ nói lời cảm ơn.

– Gia đình anh mua em về chăm sóc cho anh. Đối với tôi, bạn chỉ là một người hầu.

Cô rơi nước mắt và âm thầm phục vụ anh mỗi đêm.

10 năm… Cô đã bước sang tuổi 28. Với nhiều người, có thể cô vẫn còn trẻ nhưng đối với cô, 10 năm làm dâu của vợ chồng anh như một thế kỷ. Nhiều người thắc mắc tại sao cô vẫn chưa thấy có thai gì cả. Cô chỉ mỉm cười và lắc đầu. Một cái lắc đầu khó hiểu và một nụ cười cay đắng.

Hôm nay tôi đi lấy thuốc cho bạn. Bệnh mãn tính của anh ấy không cần dùng thuốc hàng tháng. Cô nhân viên bán thuốc kém cô 2 tuổi nhìn cô với ánh mắt vui vẻ. Anh thực sự có tình cảm với cô dù biết cô đã có gia đình. Rõ ràng, anh ấy biết câu chuyện của cô mặc dù cô không nói ra. Đơn thuốc của bạn nói lên tất cả. Lấy thuốc xong thì trời bắt đầu mưa to. Cô ra khỏi cửa và phải quay vào vì người ướt sũng và không mang theo áo mưa.

– Trời mưa nhiều quá, về đến nhà cũng ướt. Hoặc vào nhà uống một tách trà cho ấm người để không bị cảm lạnh.

Cô ấy gật đầu.

Nhân viên đưa cho cô một chiếc khăn để cô có thể lau người. Không biết chính xác cô cởi áo từ lúc nào, cả hai cùng hoảng sợ và cô ngã vào vòng tay anh. Hai người nhìn nhau, đỏ mặt. Rồi bản năng đó trỗi dậy, anh ôm cô thật chặt, cô cố vùng vẫy nhưng rồi cô lại bỏ cuộc…

Sau 10 năm cay đắng lấy chồng bệnh tật, tôi lao vào chàng trai tìm kiếm niềm vui.  Sau một đêm say đắm, tôi chết lặng khi nghe câu hỏi đầu tiên của người yêu - Ảnh 2Ảnh minh họa: Internet

Bạn là con người, bạn cũng khao khát một tình yêu nồng nàn. Cô tự bôi xấu mình, chà đạp danh dự của mình vì cảm xúc bản năng đó. Và sau đó…

– Cậu vẫn là con gái à?

Cô kéo chiếc áo lại và mỉm cười cay đắng. Anh bất lực, còn bệnh tật, làm sao có thể làm tròn trách nhiệm làm chồng với cô. Mọi chuyện vỡ lở, xung quanh là những lời chửi bới, mọi người nhìn cô với ánh mắt thương cảm. Cùng số phận như người phụ nữ lấy chồng nhưng số phận lại cay đắng, buồn bã đến thế. Nếu ai ở vào hoàn cảnh của cô sẽ hiểu cô đáng thương đến thế nào. Lấy chồng, mong được nương tựa vào chồng, mong được chồng yêu thương, che chở. Về phần cô, cô đã trải qua những ngày đau khổ nhất cuộc đời. Đây có phải là kết thúc của tất cả?

Viết một bình luận