Đêm nào vợ cũng nằng nặc đòi ngủ với con riêng, nhất quyết không cho gần gũi, tôi nhẹ nhàng mở hé cửa ra xem hai mẹ con đang làm gì thì cảnh tưởng trước mặt khiết tôi chết sững

Thanh Lam là một cô gái còn trinh, hiền lành và tốt bụng, là giáo viên mẫu giáo. Tôi gặp cô khi tôi cùng bạn bè đi làm từ thiện ở chùa. Thanh Lam đẹp trai, thường xuyên vào chùa giúp việc. Hôm đó, nhìn thấy cô chơi đùa với lũ trẻ trong chùa, tôi nghĩ ngay đây có thể là một người mẹ tốt cho con gái mình. Tôi ích kỷ nghĩ cho con mình trước nhưng tôi cũng có tình cảm chân thành với Thanh Lam

Thank you for reading this post, don't forget to subscribe!

Biết Thanh Lam chưa từng kết hôn mà lấy một người đàn ông đã ly hôn như tôi sẽ thiệt thòi trong mắt người khác nên tôi hết lòng lo cho cô ấy và gia đình vợ. Tôi đưa tiền cho vợ gửi về giúp bố mẹ cô ấy sửa nhà. Bố mẹ cô ấy lúc đầu không thích tôi, nhưng thấy sự kiên trì và chân thành của tôi, họ dần dần quý mến tôi. Kể từ ngày về chung sống, Thanh Lam yêu thương, chăm sóc con riêng của chồng như con riêng.

Đêm nào vợ tôi cũng nhất quyết đòi ngủ với con riêng của tôi, kiên quyết không cho nó đến gần.  Tôi nhẹ nhàng mở hé cửa xem họ đang làm gì nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng - Ảnh 1Ảnh minh họa: Internet

Bình thường vợ chồng tôi sẽ ngủ một phòng, còn đứa con gái 6 tuổi sẽ ngủ riêng. Nhưng gần đây, vợ tôi đột nhiên nói muốn ngủ với con, và con cũng nói muốn ngủ với mẹ vài ngày. Tôi thấy lạ khi nghe điều đó nhưng vẫn đồng ý. Dù sao thì cả hai càng gần nhau thì tình cảm của họ càng trở nên gần gũi hơn.

Hôm đó, vợ tôi đến phòng con gái lúc 8 giờ tối và nói muốn đọc truyện cho con gái nghe trước khi đi ngủ. Khoảng 9 giờ, tôi đi ngang qua phòng ngủ của con gái và nhẹ nhàng mở cửa xem chúng đang làm gì. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng.

Con gái tôi đang cầm điện thoại của vợ để gọi video. Tôi nghe thấy giọng nói của người kia và biết ngay đó là vợ cũ của mình. Tôi thực sự rất tức giận, tôi không muốn cô ấy liên lạc với con gái tôi, cô ấy không xứng đáng làm mẹ của con tôi. Tôi tiến tới giật chiếc điện thoại từ tay con, đang định kéo vợ vào phòng nói chuyện thì nghe con gái nức nở:

“Bố đừng mắng mẹ Thanh Lam, là vì con khóc để mẹ Thanh Lam gọi mẹ Phương (tên vợ cũ của con). Bố đừng mắng mẹ Thanh Lam, con xin lỗi.”

Khi nhìn thấy con khóc, lòng tôi dịu lại và tôi nhanh chóng dỗ dành con. Tôi hứa với con là không la mắng vợ nên cô ấy đã thôi khóc và ngoan ngoãn đi ngủ.

Khi tôi về phòng, vợ tôi xin lỗi tôi và nói:

“Tôi biết anh giận vợ cũ nhưng đó không phải lỗi của con gái anh. Làm sao tôi có thể nhìn thấy bố mẹ nhưng con gái tôi lại không thể nhìn thấy mẹ? Tôi biết bạn giận tôi nhiều điều nhưng tôi chỉ thấy có lỗi với cô ấy. Trẻ con không có tội gì cả”.

Đêm nào vợ tôi cũng nhất quyết đòi ngủ với con riêng của tôi, kiên quyết không cho nó đến gần.  Tôi nhẹ nhàng mở hé cửa xem họ đang làm gì nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng - Ảnh 2Ảnh minh họa: Internet

Tôi không trả lời vợ, cũng không giận cô ấy nữa. Nhưng trong lòng tôi vẫn còn một cái gai khó gỡ bỏ vì vợ cũ đã phản bội tôi. Tôi cũng biết việc không cho con tôi gặp mẹ nó là điều không đúng đắn. Có lẽ tôi cần thêm thời gian. Qua đó tôi càng yêu người vợ hiện tại của mình hơn. Cô ấy tin tưởng tôi nên không hề ghen tị với vợ cũ của tôi, thậm chí còn bí mật liên lạc với vợ cũ của tôi vì con gái tôi. Tôi thực sự tôn trọng và cảm ơn cô ấy.

Viết một bình luận