Nửa đêm chồng bỗng ‘mất tích’, tôi đi tìm thì phát hiện anh trong phòng chị dâu, rụng rời tay chân khi thấy việc anh đang làm

Một đêm nọ, tôi ngủ không ngon giấc nên chợt tỉnh giấc vào giữa đêm. Tôi nhìn sang bên cạnh cũng không thấy chồng tôi đâu cả. Đã 2 giờ sáng, sao chồng tôi lại thức dậy? Tôi quyết định đứng dậy đi tìm chồng.

Thank you for reading this post, don't forget to subscribe!

Vợ chồng tôi cưới nhau được nửa năm. Tôi là dâu, vợ chồng tôi sống cùng bố mẹ chồng và gia đình anh trai chồng. Vợ chồng tôi thống nhất khi nào đủ tiền sẽ dọn ra ở riêng, vợ chồng anh trai tôi cũng nói sẽ ở lại chăm sóc bố mẹ.

Một đêm nọ, tôi ngủ không ngon giấc nên chợt tỉnh giấc vào giữa đêm. Tôi nhìn sang bên cạnh cũng không thấy chồng tôi đâu cả. Đã 2 giờ sáng, sao chồng tôi lại thức dậy? Tôi quyết định đứng dậy đi tìm chồng.

Đi dọc hành lang, tôi nghe thấy giọng chồng vang vọng từ phòng chị dâu. Vợ chồng tôi và chị dâu ở cùng tầng trên tầng 2, còn bố mẹ tôi ở tầng 1 để thuận tiện. Tôi đi đến cửa phòng chị dâu thì thấy một cảnh tượng không ngờ tới. Chồng tôi đang bế đứa bé. Anh nhẹ nhàng vuốt ve cô và hát một bài hát ru nhẹ nhàng để dỗ cô vào giấc ngủ. Nhìn dáng vẻ của em lúc đó, tôi không hiểu sao lại cảm thấy kỳ lạ.

Nửa đêm, chồng tôi bất ngờ 'mất tích'.  Tôi đi tìm anh ấy và thấy anh ấy đang ở trong phòng chị dâu tôi.  Tay chân tôi rã rời khi chứng kiến ​​việc anh đang làm - ảnh 1Ảnh minh họa: Internet

Tôi nhìn thấy chị dâu tôi đang nằm nghỉ trên giường. Tôi nhìn thấy bạn ở cửa và hỏi một câu, sau đó ngủ thiếp đi. Dù biết chị dâu một mình vất vả vì mới sinh con và chồng đi công tác cả tuần. Buổi tối chỉ có chị dâu chăm con, không thể nhờ bố mẹ chồng như buổi sáng. May mắn thay, chị dâu của cô đã khỏe mạnh và hồi phục nhanh chóng nhờ sinh thường.

Nhưng nhìn thấy chồng vào phòng chị dâu như thế tôi thấy khó chịu. Khi bé ngủ say, chồng tôi đặt bé xuống giường ngủ cùng chị dâu rồi mới bế bé về phòng. Anh cho biết, anh thức dậy đi vệ sinh và nghe thấy tiếng đứa bé khóc. Chị dâu của anh mệt mỏi và không thể an ủi chị được nữa nên anh đã giúp chị. Tôi đã nói với em là đừng nghĩ sai mà làm khó chị em trong nhà khó gặp nhau. Suy cho cùng, chúng ta là người nhà, giúp được gì thì nên giúp.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy khó chịu. Tôi biết tính cách chồng tôi rất tốt, anh ấy hay giúp đỡ người ngoài chứ đừng nói đến người thân, anh ấy không thể bỏ qua được. Rốt cuộc chị dâu tôi mới sinh con, chồng tôi còn giúp dỗ con. Giá như bạn bảo tôi đến giúp chị dâu tôi, hoặc nếu chị ấy nhờ giúp đỡ thì tôi cũng sẵn lòng. Tôi có nên khuyên chồng lần sau đừng làm như vậy nữa không? Có quá nhiều không?


Viết một bình luận