Vợ mất 2 năm, chồng chưa hết đau buồn thì bệnh viện gọi đến đón con mới sinh, đến nơi nhìn người phụ nữ giống hệt vợ khiến chồng chết điếng và sự thật khiến ai cũng rớt nước mắt

Liên là người phụ nữ tài giỏi, thông minh, nhất là khi lấy được người chồng mẫu mực là anh Tuấn, ai cũng khen ngợi cô có vận may tốt. Tưởng mọi chuyện sẽ ổn nhưng sau hơn 3 năm chung sống, Liên vẫn không sinh được cho chồng một đứa con. Người ta cứ rỉ tai nhau rằng Tuấn sẽ bỏ Liên để lấy vợ mới. Nghe những lời đó, Liên càng mệt mỏi và đau đớn hơn. Không muốn chồng mất gia đình vì mình, Liên đã chủ động viết đơn ly hôn.

Thank you for reading this post, don't forget to subscribe!

– Em đang làm gì vậy Liên? Đơn ly hôn này là gì? – Tuấn hoảng hốt.

– Tôi muốn giải thoát cho anh… anh nên cưới người phụ nữ khác đi. Người có thể sinh con cho bạn. Còn tôi, tôi không thể làm mẹ được. Bạn là con một và tôi không muốn bạn khó xử với bố mẹ.

– Đừng có ngu ngốc thế. Bạn không phải là một cỗ máy sinh nở. Nếu em không thể mang thai, anh sẽ bỏ em. Con cái là ơn trời, rồi vợ chồng tôi sẽ có con.

– Nếu sau 1 năm hoặc 2 năm tôi vẫn không có thai thì sao?

– Vậy tôi sẽ thụ tinh nhân tạo hoặc thuê người đẻ thuê. Bạn không cần phải lo lắng.

Nghe lời chồng, Liên xúc động rơi nước mắt. Về phần Tuấn, anh sợ vợ buồn vì lo lắng quá nhiều nên thường xuyên an ủi cô. Tưởng chừng mọi chuyện sẽ tốt hơn nhưng hôm đó khi đi làm về, Liên bị tai nạn giao thông và không qua khỏi. Lúc đó, Tuấn đau đớn vô cùng. Từ ngày vợ mất, Tuân ở một mình, nhiều người thấy vậy liền khuyên nhủ.

– Dù sao thì Liên đã mất rồi, người sống vẫn phải sống. Anh còn trẻ nên cưới vợ mới để ổn định gia đình, để Liên dưới dòng suối vàng cũng có thể yên nghỉ.

Sau 2 năm vợ qua đời, người chồng vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau khi bệnh viện gọi điện đến đón con mới sinh.  Đến nơi, anh nhìn thấy người phụ nữ giống hệt vợ mình, khiến anh choáng váng và sự thật khiến ai cũng phải bật khóc - Ảnh 1Ảnh minh họa: Internet

Dù vậy, Tuân vẫn không có ý định tiến xa hơn nên suốt 2 năm qua, người ta vẫn thấy Tuấn một mình cho vợ hút đủ thuốc. Nhưng dạo gần đây, mỗi lần đi thăm mộ vợ anh, ban đêm khi đi ngủ tôi lại mơ thấy Liên hiện ra nhìn anh, mỉm cười nói: “Cuối cùng em cũng có thể sinh con cho anh…anh hãy bảo trọng nhé”. của con tôi dành cho tôi.” . Tuấn tỉnh dậy trong sự bàng hoàng nhưng anh có cảm giác như giấc mơ rất thật.

Rồi một ngày nọ, Tuấn nhận được cuộc gọi từ bệnh viện bảo anh đến đón đứa con mới sinh của mình. Khỏi phải nói, lúc đó Tuấn choáng váng và choáng váng. Rõ ràng vợ ông đã chết được 2 năm. Bản thân Tuấn cũng không để người phụ nữ khác bắt mình chịu trách nhiệm. Nhưng lúc đó, Tuấn vẫn lao vào bệnh viện. Khi đến nơi, anh thấy bác sĩ bảo anh vào phòng đứa bé đang nằm. Khi Tuấn đứng trước cửa nhà người phụ nữ và quay lại thì Tuân lập tức ngã gục.

– Liên…là cậu à? Không thể nào…Liên chết rồi…tôi đang mơ à?

– Hãy bình tĩnh, tôi là Hạnh, em gái song sinh của cô Liên. Tôi sống ở nước ngoài 10 năm rồi nên bạn không biết.

Nghe người phụ nữ đó nói, Tuân chợt nhớ ra trước đó Liên kể cô có một cô em gái sống ở nước ngoài, nhưng Tuân không ngờ cô là song sinh. Vừa suy nghĩ, Hạnh vừa bế đứa bé đến gần anh Tuấn.

– Hãy ôm lấy đứa bé… nó là của anh và của chị tôi.

– Là con của anh và Liên phải không? Nhưng vợ ông đã qua đời…

– Tôi biết điều đó. Bé này là chị Liên nhờ tôi mang thai hộ. Cô ấy hỏi tôi khi nào cô ấy còn sống. Cô ấy muốn sinh cho tôi một đứa con nhưng không thể nên đã hỏi ý kiến ​​tôi. Lúc đó tôi đang có thai nên không thể đồng ý được. Sau khi sinh con, tôi quyết định trở thành người mang thai hộ cho hai chúng tôi. Bây giờ cô ấy đã mất rồi…xin hãy chăm sóc em bé thật tốt nhé. Đó là một cậu bé.

Tuấn ôm đứa con đang khóc nức nở, giờ anh đã hiểu vì sao ngày đó Liên sống chết nên buộc anh phải gửi “hạt giống” của cô vào bệnh viện. Thì ra cô đã cố ý nhờ em gái mình làm người đẻ thuê. Ôm con trên tay, Tuấn như được sống lại… anh hứa sẽ chăm sóc con thật tốt cho Liên.

Viết một bình luận